logo-left-top.png

NHỮNG BỨC THƯ XÚC ĐỘNG TỪ "HẬU PHƯƠNG BÉ NHỎ"

03/06/2021
QĐND Online - Với những người chiến sĩ áo trắng trên tuyến đầu chống dịch,việc họ phải có mặt trên trận tuyến chống Covid-19 đồng nghĩa với hậu phương, gia đình phải bỏ ngỏ phía sau. Song cùng với nghị lực của họ, còn có một nguồn sức mạnh to lớn khác từ sự sẻ chia của "hậu phương bé nhỏ". Đó là những em bé thơ ngây nhưng trong đại dịch, suy nghĩ của các em đã sớm lớn lên cùng những yêu thương, cảm thông với cha mẹ. Đó phải chăng cũng là một cội nguồn tạo nên niềm tin chiến thắng Covid-19 của Việt Nam?

Thư "thời chiến" của con

Gần 20 ngày qua có lẽ là những ngày rất dài với những đứa trẻ mà bố, mẹ các con hiện đang công tác tại Bệnh viện K.

Khi Bệnh viện K cơ sở Tân Triều (Thanh Trì, Hà Nội) thông báo có ca mắc Covid-19 tại bệnh viện và phải thực hiện phong tỏa để truy vết ca bệnh, ngăn không cho dịch lây lan, cả hai vợ chồng bác sĩ Phùng Thị Huyền (Trưởng khoa Nội 6) đều quyết định tham gia trực chống dịch và để hai con nhỏ ở nhà. Trong cuộc chiến chống lại dịch bệnh lần này, không riêng bố mẹ Hà Anh mà rất nhiều y, bác sĩ cũng đang gồng mình cùng các bệnh nhân ung thư vượt qua đại dịch.

Giữa những ngày như "thời chiến" ấy, hai anh chị bất ngờ nhận được thông tin "có thư nhà"!

Thư nhà! Ai gửi thư lúc này? Giữa nhịp sống xã hội công nghiệp xô bồ, bấy lâu nay còn ai viết thư tay? Cả hai vợ chồng cứ đoán già đoán non không biết ai mà lại gửi thư? Mà lại là thư nhà?

Cho đến khi người trực ban Bệnh viện trao bức thư cho chị Huyền, nhìn bì thư với nét chữ thân quen của cô con gái bé nhỏ, chị lặng đi rồi bật khóc trong bất ngờ, xúc động...

Để tiếp sức cho bố mẹ cũng như các y, bác sĩ, nhân viên y tế, ít ai biết rằng, Hà Anh - con gái của chị đã lặng lẽ viết thư chia sẻ tâm sự của em cũng như của nhiều bạn nhỏ khác có bố mẹ đang kiên cường chiến đấu trong tâm dịch.

 
 

"Con là Đỗ Hà Anh, con gái của bác sĩ Huyền. Trong tình cảnh phải đối mặt với dịch bệnh, bố mẹ con cùng các cô chú bác sĩ, điều dưỡng và cả bệnh nhân đang phải cách ly trong bệnh viện. Mọi người chắc hẳn đều rất mệt, stress, nhớ nhà và gia đình. Con cũng vô cùng nhớ bố mẹ, hằng ngày chỉ gọi điện và nhắn tin nhưng không được gặp. Đây là lần đầu tiên con xa bố mẹ lâu đến thế. Con rất mong dịch bệnh mau qua để chúng ta được gặp lại gia đình, bạn bè.

Bệnh viện K là tuyến đầu điều trị bệnh nhân ung thư, vì vậy sức khỏe hay cả mạng sống đều phụ thuộc vào mọi người. Vì vậy, con mong các cô chú bác sĩ, điều dưỡng hãy đánh bại dịch bệnh. Con, cũng như gia đình mọi người luôn cổ vũ, tin tưởng rằng Bệnh viện K sẽ chiến thắng dịch bệnh.

Bệnh viện K cố lên!".

Bức thư của bé Hà Anh gây xúc động đối với nhiều người, đặc biệt khi kèm theo bức thư là bức tranh người bác sĩ trong bộ đồ bảo hộ kín mít, vì mệt mỏi mà thiếp đi trên ghế.

Còn đây là một vài bức thư dòng chữ còn nguệch ngoạc của con gửi đến các chiến binh áo trắng với lời chúc: Con chúc các bác sĩ khỏe mạnh như siêu nhân để đánh bay Covid.

leftcenterrightdel
 
 

Có những đứa trẻ ....

Sinh ra giữa thời bình

Đã quen với những ký ức thân thuộc của tuổi thơ

Hàng ngày được bố mẹ âu yếm, vỗ về

Những buổi chiều đi học về được dạo chơi công viên ....

Những ngày hè với chuyến đi đầy kỷ niệm và thật nhiều tấm hình gia đình được ghi lại

Nhưng...

Cũng có những đứa trẻ lại đang phải thích nghi với cuộc sống đầy biến động mà Covid-19 để lại...

Những ngày dài vắng bóng mẹ, tiếng nói của cha

Đêm ngủ giật mình vì thiếu đi hơi ấm, lời ru của mẹ

Ngày đi học đôi lúc chạnh lòng khi bạn bè có bố mẹ đón đưa.....

Tối về nhà, bà thay mẹ cha nắn nót con từng nét chữ ...

Cha mẹ của những bạn nhỏ ấy đã tạm rời xa gia đình, xa con để chiến đấu “giữa thời bình” với dịch bệnh...

leftcenterrightdel
 
 

 

leftcenterrightdel
 
 

Nhưng những đứa trẻ ấy đều có chung niềm tự hào với những bậc làm cha làm mẹ xung trận trong cuộc chiến cam go này. Bố mẹ của các con có thể làm những công việc rất khác nhau, nhưng đã cùng đồng lòng quyết tâm giành chiến thắng. Với riêng chiến sĩ áo trắng, lực lượng tuyến đầu trong trận chiến này đã để lại trong suy nghĩ của bao người dân Việt Nam và cả những em nhỏ là niềm tự hào và biết ơn không thể tả xiết.

Nét chữ nguệch ngoạc, suy nghĩ ngây thơ của những đứa trẻ ấy lại viết nên những lời chúc và lời cảm ơn thật nhất, sâu sắc nhất như những gì chúng nhìn thấy mà các chiến sĩ áo trắng cống hiến ...

Đó là hình ảnh được nghe, được xem, được học hàng ngày, và chắc hẳn trong buổi học đó nhiều bạn nhỏ sẽ rơi những giọt nước mắt vì vô tình thấy hình bóng mẹ cha trong màu áo trắng, khẩu trang kín mặt, nhưng đó là cảm nhận, là sợi dây vô hình mà chỉ lướt qua thôi chúng cũng đã cảm nhận được và đầy tự hào ....

Nhật ký giữa "chiến trường" của mẹ

Nhận thư con, đêm ấy, chị Huyền thao thức mãi. Nhiệm vụ nặng nề, gian khổ nhưng bức thư như một liều thuốc, một nguồn sức mạnh mới khiến chị càng thấy mình phải thêm cố gắng, phải làm tròn sứ mệnh người thầy thuốc. Bố mẹ là tấm gương, nhưng niềm tin của các con lại là tấm gương phản chiếu vào từng hành động của bố mẹ.

Cũng đã lâu rồi không ghi nhật ký vì bộn bề công việc, chị lấy bút, ghi vài dòng vào cuốn sổ chuyên môn những lời tâm sự gửi con: "Dù không ở bên các con nhưng bố mẹ luôn dõi theo và hướng về các con. Chỉ cần chúng ta đồng lòng chắc chắn sẽ vượt qua, và bố mẹ sẽ sớm trở về với chiến thắng huy hoàng để các con tự hào và khắc ghi cả cuộc đời".

 
Bức tranh của bé Đỗ Hà Anh vẽ gửi bố mẹ cách ly trong Bệnh viện K gây xúc động cho nhiều bạn đọc. 

Trong ngôi nhà nhỏ quây quần bên nhau mỗi tối nếu thiếu đi nụ cười của mẹ hay bóng hình của cha chắc hẳn sẽ khiến các con trống vắng... Vậy mà con đã chẳng được gần bố, cũng chẳng có mẹ ôm hôn, vỗ về mỗi tối trong những ngày qua. Thương nhớ con, nhưng vì còn “cuộc chiến” gian nan không chỉ cho bản thân mình mà còn hàng ngàn người bệnh ung thư khác, nên bố mẹ cũng chẳng thể nói chuyện được nhiều với con mỗi ngày. Bởi đến lúc ngả lưng thì đồng hồ cũng đã điểm sang ngày hôm sau...

Đọc đến dòng con nhắn gửi “con nhớ bố mẹ vô cùng, hàng ngày chỉ nhắn tin, gọi điện nhưng không được gặp” mà nghe thật xót xa.  Bố mẹ con và những cô chú đồng nghiệp chắc chắn đã cống hiến hết sức mình mà quen với cảm giác mồ hôi sũng áo, kính nhòa đi vì nóng bức trong bộ đồ bảo hộ kín mít... Đó cũng là hình ảnh thực nhất mà tranh vẽ của con ghi lại được. Bố mẹ rất hạnh phúc vì điều đó...".

Từ tâm dịch, bố Hà Anh nhắn gửi đến các con và gia đình: “Hãy cố gắng góp phần nhỏ bé của mình để cùng chung tay chống lại dịch bệnh, yêu thương và sẻ chia là điều các con nên làm và trao đi.Dù có khó khăn đến đâu chỉ cần chúng ta chung sức, đồng lòng chắc chắn sẽ vượt qua, và các con yêu, dù không ở gần nhau nhưng bố mẹ luôn dõi theo, hướng về các con và tổ ấm nhỏ của gia đình mình, bố mẹ sẽ sớm trở về với chiến thắng huy hoàng để các con tự hào và khắc ghi cả cuộc đời. Yêu con!”.

Niềm tin chiến thắng 

Ngay sau khi đọc bức thư và xem bức tranh của bạn Đỗ Hà Anh gửi bố mẹ công tác tại Bệnh viện K, facebook chị Nguyễn Kim Thoa viết: Xúc động quá khi xem những bức thư và tranh của em Đỗ Hà Anh động viên bố, mẹ, các bác sĩ trong đợt chống dịch. Chúc các bác sĩ, điều dưỡng, cán bộ nhân viên công tác tại Bệnh viện K thật mạnh khoẻ, cùng chung tay góp sức nhanh chóng đẩy lùi dịch Covid-19 để sớm được đoàn tụ bên gia đình và cho đất nước bình an. Chúc các con mạnh khoẻ, học giỏi để bố mẹ yên tâm công tác nhé.

Còn facebook của bác Hoa Hướng Dương viết: Khi đọc bức thư của con bác thật sự rất cảm động. Bao nỗi nhớ nhung con gửi vào đây tất cả kèm theo lời động viên khích lệ, là động lực, là niềm tin để bố mẹ con cùng tập thể y, bác sĩ Bệnh viện K cố gắng, quyết tâm đồng sức, đồng lòng chăm sóc bệnh nhân và chúng ta sẽ nhanh chóng đẩy lùi dịch Covid-19. Facebook của Vũ Huyền viết: Cố lên những chiến sĩ áo trắng. Nhất định dịch bệnh sẽ qua để bệnh nhân sớm được trở lại tiếp tục cuộc chiến giành lại sự sống...

Cuộc chiến chống dịch Covid-19 còn cam go, nhưng chắc chắn chiến thắng sẽ thuộc về chúng ta khi cả "tiền tuyến" và "hậu phương" đều chung ý chí - một ý chí thể hiện niềm tin và sức mạnh Việt Nam!

THÁI SƠN