logo-left-top.png

VIẾT CHO AI CÓ Ý ĐỊNH BỎ CUỘC NỮA CHỪNG

23/06/2021
(Tâm sự của một bà mẹ có con bị tự kỷ) Tối qua, có 1 bạn nhắn tin cho mình tâm sự rằng bạn ấy muốn bỏ cuộc vì tiền bạc và công sức mà bạn ấy bỏ ra cho con quá nhiều nhưng con thì ko tiến bộ. Mình nhắn tin lại rằng bạn cứ bình tĩnh, mình sẽ viết 1 bài để động viên bạn cũng như những mẹ còn lại để mọi người có thêm động lực...

 

Ai có con là VIP mà không khổ. Người có tiền hay không có tiền thì đều có những nỗi niềm riêng. Con mình có cha, có nội, ngoại đầy đủ như bao người. Nhưng khi mình phát hiện con có vấn đề thì con hầu như mất tất cả. Khi 27 tháng mình cho con đi khám bên Bệnh viện Nhi đồng 2. Bác sỹ chuẩn đoán: Chậm nói đơn thuần. Chỉ khuyên cho đi học mầm non để con có môi trường hoà nhập. Tới 28 tháng, con như tờ giấy trắng đúng nghĩa, không biết nói, không biết gì hết. Nhận thức cũng có kém. Con đi học chỉ lủi thủi một mình, không chơi với ai, cũng không cho ai lại gần.

Mình vì thiếu kiến thức về trẻ VIP cộng với gia đình ko ai chấp nhận con có vấn đề  nên ai chỉ đi đâu cũng đi, đi từ chỗ khám tốn tiền, đến chỗ miễn phí. Mình hoang mang vì không có ai đồng hành mà còn lại nghe những lời khó nghe từ chính người thân của mình. Câu mà mình nghe nhiều nhất là: Mẹ không biết dạy con. Khi 3 tuổi con bắt đầu biết nói, kèm theo 1 loạt hành vi. Con hay nổi giận vô cớ, đến chỗ lạ là la hét rất khủng khiếp, ra đường là lao đầu ra ko biết nguy hiểm là gì... Tăng động ko bao giờ ngồi yên 1 chỗ quá 5 phút...

Gia đình không ai chấp nhận con, chấp nhận cháu mình có vấn đề về tâm lý... mà luôn la mắng và dùng những từ không hay mắng con: Thằng này khùng hay sao mà cứ nhảy nhót hoài, thằng này bị gì sao cứ la hét hoài. Sao không đánh nó cho nó chừa, con hư tại mẹ mà... Trái tim người mẹ hiểu và biết con đang gặp vấn đề gì nên mình buông bỏ hết mọi thứ. Hai mẹ con sống ko cần ai hết. Mình biết chỉ có tình yêu thương mới có thể giúp con. Sau khi tách ra sống riêng thì mình tủi thân và thương con lắm... nhưng mình không có cách giải quyết nào hay hơn. Con cần tình thương để hoá giải mọi thứ thay vì sống trong nôi trường chỉ có những lời la mắng của chính những người thân. Hai mẹ con mình cùng đồng hành với nhau từ lúc con 27 tháng, giờ con đã 7 tuổi, con vừa học xong lớp 1.

Mình ngày trước làm kế toán trưởng, chỉ biết làm trong môi trường máy lạnh, công việc nhẹ nhàng lương cao, an nhàn không lo, không nghĩ gì. Giờ con bị vậy, mình phải nghỉ làm, đi làm giúp việc nhà, làm tạp vụ để có thời gian đưa đón con. Con mình tiền sử là sốt co giật, thời gian đầu con đi học mầm non, con sốt liên tục, nghe cô giáo điện thoại là giật mình, phải chạy lên trường rước con về gấp. Mỗi đợt con bệnh không dưới 10 ngày, nên mình ko thể làm công việc văn phòng nữa. Vì con thì việc gì mình cũng làm, miễn sao có tiền nuôi con. Mình cũng từng buông xuôi vì cuộc đời mình khổ quá. Mình dạy mãi mà con ko tiến bộ. Mình từng nghĩ quẫn vì thấy bao nhiêu cố gắng của mình cuối cùng đổ sông đổ biển. Mình bỏ mọi thứ, từ người thân đến công việc... cuối cùng cái mà mình nhận lại là gì chứ??

Vẫn là đứa con VIP dậm chân tại chỗ, không chút tiến bộ. Nhưng rồi khi mình rơi vào trạng thái trầm cảm thì con càng thụt lùi, con lầm lỳ hơn, con cáu gắt hơn. Mình sợ, thật sự sợ. Rồi mình cố gắng đứng dậy và cùng con chiến đấu tiếp. Vì con sống dựa vào cảm xúc của mẹ, nên khi mẹ vui, con ắt sẽ vui. Hơn 4 năm đồng hành với con không có khó khăn nào mà mình không phải trải qua. Nên giờ các mẹ tâm sự những khó khăn của người mẹ thì mình hiểu và đồng cảm được hết. Con mình khó khăn đủ chuyện, điều mà giúp con trở nên như bây giờ ngoài sự cố gắng của chính con thì còn có sự kiên trì của người mẹ.

Mình không có bí quyết gì, chỉ muốn khuyên mọi người: Chấp nhận con chậm, xem những tiến bộ dù nhỏ nhất của con là niềm vui. Hãy kiên trì, nhẫn nại và không buông xuôi. Thế thôi!

Sẽ rất khó khăn, sẽ có những lúc tinh thần trùng xuống, những lúc như thế hãy nghĩ đến việc: Mẹ mà cũng buông tay thì con sẽ dựa vào ai?

Nguồn: